Tề nhân
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ:
- Người nước Tề: Chỉ người đến từ nước Tề, một chư hầu thời Xuân Thu - Chiến Quốc trong lịch sử Trung Quốc.
- Kẻ thích khoe khoang, giả dối: Từ câu chuyện trong sách Mạnh Tử, "Tề nhân" đã trở thành thành ngữ, dùng để chỉ hạng người thích khoe mẽ, phô trương sự giàu có hay địa vị không có thực, hoặc che giấu sự thật xấu hổ về bản thân.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ (nghĩa gốc):
- Trong sách sử có ghi chép về phong tục của người Tề nhân.
- Danh từ (nghĩa thành ngữ):
- Anh ta kể chuyện làm ăn lớn, nhưng thực chất chỉ là Tề nhân khoe mẽ mà thôi.
- Đừng có làm Tề nhân, giấu nhẹm cái nghèo đi rồi đi vay mượn để khoe khoang.
Các cách sử dụng nâng cao
- "Thành ngữ 'Tề nhân chi phú'" (Sự giàu có của người nước Tề): Chỉ sự giàu có giả tạo, phù phiếm, chỉ tồn tại trong lời nói khoác lác chứ không có thực.
- Lời hứa hẹn của hắn nghe hoành tráng lắm, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là "Tề nhân chi phú", chẳng thấy đâu.
- Dùng như một hình ảnh ẩn dụ: Chỉ thói đời đạo đức giả, thích sống trong ảo tưởng.
- Xã hội phù hoa ấy sản sinh ra không ít những Tề nhân thời hiện đại.
Biến thể và từ liên quan
- "Truyện người nước Tề": Chỉ cốt truyện gốc được ghi lại trong sách Mạnh Tử, là nguồn gốc của thành ngữ này.
- Khoe khoang: (Động từ) Hành động phô trương, kể lể về những thứ mình có (hoặc không có) một cách quá đáng.
- Khoác lác: (Động từ) Nói những điều không đúng sự thật để làm ra vẻ ta đây.
Từ đồng nghĩa (cho nghĩa thành ngữ)
- Kẻ khoác lác: Người hay nói khoác, nói quá sự thật.
- Kẻ háo danh: Người thích danh hão, hư vinh.
- Kẻ đạo đức giả: Người giả vờ có đạo đức, phẩm chất tốt.
Thành ngữ liên quan
- "Ăn mày còn đòi xôi gấc": Chê bai những kẻ nghèo đói, thấp kém nhưng còn đòi hỏi, kén chọn hoặc làm bộ làm tịch.
- Tuy cùng xuất phát từ việc chê bai thói xấu, nhưng "Tề nhân" thiên về sự giả dối, khoe mẽ, còn "ăn mày còn đòi xôi gấc" thiên về sự kén chọn vô lý.
- "Xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ": Thói xấu thích thể hiện, khoe mẽ những thứ mình không có hoặc không giỏi.
- Hắn ta đúng là Tề nhân, "xấu hay làm tốt", chẳng có gì trong tay mà lúc nào cũng ra vẻ ta đây phú quý.
- Người nước Tề
- Mạnh Tử: Người nước tề, nhà có vợ cả và vợ lẽ, người chồng cứ mỗi lần ra đi thì rượu thịt no say rồi trở về nhà. Vợ cả hỏi chồng cùng ăn uống với những ai thì anh chồng nói là cùng ăn toàn với những bậc giàu có sang trọng cả. Vợ cả bảo vợ bé rằng: "Chồng ta ra đi rượu thịt no say trở về, hỏi cùng ăn uống với ai thì bảo cùng ăn uống với toàn những bậc giàu sang mà sao không thấy một người giàu sang nào đến chơi nhà. Hay ta thử dò xem chồng ta đi những đâu." Sáng sớm hôm sau, vợ cả dậy lén đi theo chồng, đi cùng khắp ngõ ngách trong thành mà chẳng thấy người nào dừng lại chuyện trò với chồng mình cả. Cuối cùng, anh chồng đi đến nghĩa địa ở phía đông ngoại thành, đến gần những người đang cất mộ tế lễ xin ăn những cơm thừa, canh cặn, ăn chưa nó lại mong ngóng đến xin ăn đám khác. Đó là cách rượu thịt no say của chồng
- Vợ cả về nhà kể chuyện cho vợ bé nghe rồi cả hai ngồi trông nhau mà khóc và xỉ mắng chồng. Anh chồng vẫn chưa biết chuyện, ngật ngưỡng ở ngoài bước vào, vẫn ra bộ làm kiêu với hai vợ
- ôi ! Lấy con mắt người quân tử mà xem thì ngày nay những kẻ cầu công danh phú quý hồ dễ không mấy kẻ mà ở nhà vợ cả vợ lẽ không thẹn, không tủi, không than, không khóc với nhau như hai chị vợ người nước Tề này